7:31 pm - 21 January, 2019

Mắc kẹt ở Paris – Một câu chuyện có thật khiến triệu triệu người Việt phải hoảng hốt

Cũng như bạn, cũng như tôi, người chia sẻ câu chuyện của mình này rất mong mọi người chia sẻ lại cho nhiều người biết- vừa để cộng đồng Facebook hỗ trợ giúp giải quyết vấn đề của Mai và cũng là vừa để cảnh báo cho mọi người chuẩn bị tâm lý cho những sự cố không may có thể xảy ra với bất kỳ ai khi đi du lịch, học tập & sinh sống ở Châu Âu.

Và dưới đây là toàn bộ những chia sẻ trên trang cá nhân của Mai Pham về một sự cố phức tạp, kéo dài và đã vượt qua khả năng tự giải quyết của bản thân – 1 người có kinh nghiệm đi nước ngoài rất nhiều lần và của gia đình. Bài viết chia sẻ có rất nhiều chi tiết tỉ mỉ. Hy vọng mọi người sẽ dành thời gian đọc hết câu chuyện này nhé.

Chuyện là thế này. 9 năm trước- tháng 3/2010, sau khi kết thúc 5 năm học tập và làm việc tại Amsterdam, Hà Lan, Mai và chồng cũ của mình (lúc đó là bạn trai), quyết định cùng nhau về Việt Nam để sống và làm việc. Trong 9 năm vừa rồi, do bận bịu với cuộc sống & xây dựng sự nghiệp nên Mai chỉ quay lại Châu Âu 1 lần duy nhất vào tháng 11/2011- nhân chuyến đi công tác 1 tuần sang Barcelona, Tây Ban Nha, mua hàng cho Mango.

Tháng 12/2018 vừa rồi, nhân dịp X’mas, Daniel- bạn trai hiện tại rủ Mai về thăm nhà ở Malta, Châu Âu. Sau 2 năm bên nhau, chưa gặp mặt gia đình Dan lần nào nên mình cũng cố gắng sắp xếp công việc sang một bên để lên kế hoạch đi Châu Âu 3 tuần với anh. Cũng nhân tiện cơ hội này quay lại Amsterdam thăm thú và ghé Paris chơi trước khi bay về.
Do hồ sơ chuẩn bị tốt, Visa của Mai được ĐSQ Pháp tại Hà Nội cấp rất nhanh. Các sếp, đồng nghiệp và công ty cũng tạo điều kiện, nên việc chuẩn bị cho chuyến đi khá nhanh chóng và hiệu quả. Mọi việc tưởng như rất thuận lợi cho đến ngày 18/12/2018- cái ngày mà Mai nghĩ cả cuộc đời sau này mình cũng không quên được.

Sáng ngày 18/12/2018, tầm 7h30 sáng, sau gần 13 tiếng bay từ Hà Nội, 2 đứa mình đáp xuống sân bay Charles de Gaulle Paris. Do Air France không có chuyến bay tiếp đến Malta, nên khi đến Paris, bọn mình có 3 tiếng để nối chuyến, check in lại hành lý chặng Paris- Malta.

Lúc đi qua cửa kiểm soát Passport Control, Dan và mình bị tách ra 2 hàng 2 bên- một bên cho những người có hộ chiếu Châu Âu, một bên cho hộ chiếu quốc tế. Hàng bên cửa hộ chiếu Châu Âu trôi rất nhanh, nên mình nhắn tin cho Dan đi lấy hành lý trước để tiết kiệm thời gian, và sẽ hẹn gặp nhau ở cửa check in của chuyến tiếp theo.

Hàng xếp của mình rất lâu, phải gần 1 tiếng mới đến lượt mình kiểm tra hộ chiếu & visa. Đến lượt mình, anh cảnh sát Pháp quét thông tin hộ chiếu của mình mấy lần vẫn không được. Mai hỏi anh ta là liệu có vấn đề gì với visa của mình ko, thì anh ta nhún vai nói với mình “Vấn đề là ở nước mày có quá nhiều người trùng tên với nhau” rồi nhấc máy điện thoại bàn gọi cho đâu đó. Mình nhíu mày nghĩ bụng “Vớ vẩn, ở nước nào chả nhiều người có họ tên trùng nhau. Bọn Tây chả đầy, google sẽ thấy!” nhưng cũng kệ, nghĩ chắc sẽ xong nhanh. Sau khi cúp máy, anh cảnh sát nói hộ chiếu của mình có vấn đề nên dẫn mình đi vào khu vực văn phòng phía bên trái. Từ hồi sinh viên đến giờ, việc đi lại của mình ở Châu Âu khá thuận lợi nên mình luôn rất tự tin là sẽ chẳng có vấn đề gì cả. Mình chẳng mảy may suy nghĩ gì kéo valy xách tay đi theo anh này.

Vào trong khu văn phòng cảnh sát hải quan, anh ta ra hiệu cho mình ngồi chờ ở ghế dài. Mình nghe theo, và lấy máy điện thoại ra để nhắn tin cho bạn trai để báo thông tin sẽ bị chậm trễ thêm chút. Mình vừa rút máy ra định nhắn tin thì cảnh sát chặn luôn và yêu cầu đề nghị mình phải tắt máy không dùng điện thoại. Mình ngạc nhiên, vì nhìn quanh trong phòng thấy những người khách còn lại đang ngồi chờ nhưng vẫn dùng máy điện thoại bình thường (nhắn tin, gọi điện). Thoáng cảm thấy bực mình, nhưng mình tôn trọng yêu cầu của họ nên cất điện thoại vào túi, nghĩ bụng cũng chỉ trục trặc gì đấy liên quan đến visa, chắc cũng nhanh nên kiên nhẫn ngồi xuống chờ vậy

Trong lúc ngồi chờ, anh cảnh sát cầm hộ chiếu của mình đi ra đi vào khu văn phòng và liên tục hỏi mình: “Mày vừa bay từ đâu đến?”, “Mày đã từng đến Bỉ chưa?”. Mình bình tĩnh trả lời bay từ Hà Nội sang & chưa bao giờ đến Bỉ, trong đầu nghĩ “Điên à, visa của mình là đại sứ quán Pháp cấp, liên quan gì đến Bỉ nhỉ?!”.

Trong suốt 30-45 phút đó, họ soi mình chằm chằm để đảm bảo mình không dùng máy điện thoại, nên dù bạn trai mình gọi liên tục, nhưng mình phải thò tay vào túi xách bấm dập máy.

Một lúc sau, anh cảnh sát lúc nãy dẫn mình vào văn phòng phía trong gặp 1 anh cảnh sát khác. Anh này hỏi lại y hệt mấy câu ở trên (thông qua một người dịch sang tiếng Anh qua điện thoại), mình tiếp tục nhấn mạnh là mình bay từ Việt Nam sang và chưa bao giờ đến Bỉ. Sau hồi trao đổi, anh ta nhìn mình và nói (thông qua thông dịch viên): “Mày bị dính vào một án truy nã từ cảnh sát Bỉ từ năm 2014, nên bên tao sẽ có quyền giữ tạm giam mày trong vòng 48 tiếng”

Câu nói này không khác gì một tiếng nổ lớn bên tai khiến mình choáng váng rụng rời chân tay. Mình vẫn cố gắng định thần lại để bình tĩnh giải thích rằng chắc chắn có sự nhầm lẫn nào đó vì mình đã rời Hà Lan về Hà Nội từ đầu năm 2010, chỉ có 1 lần đi sang Tây Ban Nha công tác có 1 tuần cuối năm 2011 và chưa bao giờ sang Bỉ! Nhưng anh cảnh sát này nói đây là lệnh từ bên cảnh sát Bỉ, nên anh ta không có trách nhiệm giải quyết việc này và cũng không trao đổi thêm lệnh truy nã cụ thể ra sao, tội trạng gì.

Anh cảnh sát lấy lời khai của mình về một số thông tin cơ bản: họ và tên, ngày sinh, số hộ chiếu, tên bố, tên mẹ, tên bạn trai du lịch cùng, số điện thoại liên lạc của bạn trai.

Sau đó trong vòng 30’ tiếp theo, trong lúc mình đang rối bời chưa hiểu chuyện gì, thì họ đưa mình vào 1 phòng nhỏ, cử 2 cảnh sát nữ khám người, khám đồ và thu hết đồ cá nhân của mình. Mình rất sốc vì mọi việc xảy ra quá nhanh, nên uất ức bật khóc, tiếp tục giải thích và hỏi họ lý do vì sao bằng tiếng Anh. Họ nói bằng tiếng Pháp rất nhiều, mình không hiểu gì cả, chỉ biết khóc và bất lực nhìn họ lấy hết đồ đạc đi. Thậm chí họ còn yêu cầu mình cởi dây giầy & áo lót để thu giữ.

Sau khi bị thu giữ hết đồ đạc, mình bị đưa vào nhốt ở 1 phòng giam tối không có đèn, chỉ có ánh đèn hắt vào từ phòng bên ngoài. Phòng có cửa song sắt khóa bên ngoài, lạnh lẽo với một giường đá trải đệm mút mỏng.
Mình nằm co ro trên đệm, mệt, lạnh và vẫn chưa hết sốc. Nước mắt thì đầm đìa, cầu mong bạn trai mình bên ngoài tìm được đến chỗ họ giam mình, để biết báo cho gia đình mình ở Việt Nam biết về tình trạng của mình để còn tìm kiếm sự giúp đỡ…

Nằm trong phòng giam tại đồn cảnh sát hải quan tại sân bay, tối và lạnh, mình cũng thiếp đi được 1 lúc vì mệt. Một lúc thì có tiếng lạch cạch mở cửa, mình mừng rỡ nhổm dậy vì nghĩ chắc họ đã phát hiện ra bắt nhầm người.

Họ đưa mình quay lại văn phòng lúc nãy, lần này có thêm người thông dịch viên tiếng Anh ở đó. Bà này nói lại rất qua loa cho mình về lệnh truy nã từ Bỉ nhưng vẫn không rõ cụ thể là gì, sau đó yêu cầu mình ký vào 1 tờ biên bản lời khai bằng toàn tiếng Pháp có các thông tin lời khai của mình & liệt kê các quyền cơ bản của mình:

1. Được thông báo tình hình cho người thân

2. Được thông báo cho Đại sứ quán Việt Nam

3. Được gặp bác sĩ nếu ốm & bệnh

Bà thông dịch viên nói bằng thứ tiếng Anh lơ lớ là họ sẽ đưa mình ra tòa trong vòng 48 tiếng. Sau khi ký vào biên bản xong thì họ đưa mình quay lại phòng giam lúc nãy.

Lúc bay từ Hà Nội đi, mình có mặc 1 áo len, 1 quần sweatpants nỉ & 1 áo khoác măng tô dạ, nhưng thực sự vẫn không thấm vào đâu với cái lạnh trong phòng này. Lạnh buốt từ bàn chân cho đến toàn thân, run lập cập.

Lạnh quá nên mình đập cửa xin họ cốc nước ấm. Cảnh sát đưa lại cho 1 cốc nước lấy từ vòi, lạnh toát. Mình run rẩy giải thích xin nước ấm vì lạnh quá. Họ nhìn mình rồi trả lời không có đâu, chỉ có nước lạnh này thôi rồi đóng cửa bỏ đi. Mình nhấp thử 1 ngụm thấy lạnh buốt cả răng nên chán quá đặt cốc nước xuống bên cạnh.

Một lúc sau cảnh sát đưa cho mình 1 hộp đồ ăn mì sốt nấm quay lò vi sóng nóng. Nhờ có hộp mì này mà mình hơ tay sưởi ấm được 1 chút và lót dạ cho đỡ đói. Đúng là lúc đói cái gì cũng ngon!

Tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi và không biết tiếp theo sẽ là cái gì. Mình loay hoay xoay các kiểu tư thế trên cái giường hẹp. Hết nằm mỏi quá lại chuyển sang ngồi ôm gối cho đỡ lạnh. Người thì mỏi nhừ, chập chờn nửa mê nửa tỉnh. Cứ có tiếng người bên ngoài phòng là lại khấp khởi hi vọng là bạn trai hay ai đó đến giải cứu mình.

Được khoảng 1-2 tiếng gì đó thì có người mở cửa phòng giam. Lần này xuất hiện trước cửa phòng giam là 3 cảnh sát được trang bị súng máy. Trong lúc mình còn đang mơ mơ-tỉnh tỉnh chưa kịp định thần thì họ đã cùm tay mình ngược ra phía sau lưng bằng còng số 8, rồi áp giải đi dọc hành lang ra phía cửa sau của khu văn phòng, đi lên phía trên, rồi đi dọc sảnh sân bay ra bãi đỗ xe.

Mình lơ mơ đi theo họ, trong đầu tự hỏi: “Cái quái gì đang xảy ra với tôi trên cái thế giới này thế nhở?! Tôi đang tỉnh hay đang mơ? Hay đây là show truyền hình thực tế vớ vẩn nào đó mà tôi bị chọn làm nhân vật chính đây nhở?!”
Người 2 bên lối đi dọc sảnh sân bay tò mò nhìn mình bị cùm tay sau lưng. Qua ánh mắt và cách nhìn của họ, Mai hiểu họ nghĩ mình chắc là một tội phạm người Châu Á nguy hiểm nào đấy bị bắt giữ, cùm tay áp giải bởi 3 cảnh sát to lớn được trang bị súng ống – lựu đạn – áo giáp.

3 cảnh sát dẫn mình lên xe rồi chở đi, không nói đi đâu. Trên xe, người cảnh sát trẻ ngồi cạnh nhìn mình băn khoăn. Anh ta hỏi mình bằng tiếng Anh lơ lớ: “Cô bị tội gì thế?”. Mình trả lời: “Tôi ko rõ tội gì và vì sao tôi bị bắt. Tôi từ Hà Nội bay sang đi du lịch ở Châu Âu, nối chuyến ở sân bay Pháp và cảnh sát bất ngờ bắt tôi. Họ bảo tôi bị cảnh sát Bỉ truy nã. Trong khi tôi còn chưa đến Bỉ bao giờ.” Vừa nói nước mắt mình vừa rơi lã chã. Anh ta nhìn mình nhún vai và tỏ vẻ thương cảm rồi không nói gì nữa.

Ô tô đi lòng vòng, hết lên rồi lại xuống cao tốc. Ngồi trên xe, tay vẫn bị cùm ngược ra sau vừa đau vừa mỏi. Nhìn ra ngoài đường, trong đầu mình hoang mang đủ các suy nghĩ:

“Họ dẫn mình đi đâu thế này nhỉ? Bây giờ họ đưa mình đi xa thế này thì bạn trai mình biết ở đâu và làm sao mà tìm được mình nữa?”

“Bây giờ họ làm gì mình thì làm sao ai biết mà cứu mình được nhỉ?”

Sau khoảng 30’ đi lòng vòng thì ô tô cảnh sát đưa mình đến 1 đồn cảnh sát khác ngay cạnh sân bay. Họ dẫn mình vào khu vực phòng giam, làm thủ tục bàn giao đồ đạc cho cảnh sát ở đồn, tháo cùm tay rồi đưa mình vào 1 phòng giam khác phía trong cùng của hành lang.

Cái phòng giam này còn tởm hơn cái phòng giam trước.

Cái phòng 2m2, không có cửa sổ, cửa phòng là cánh cửa gỗ với 1 ô cửa sổ nhỏ tí có song sắt. Trong góc phòng giam có một cái giường xây bằng gạch đá, với 1 cái đệm mút mỏng. Trên giường có vứt một tấm ni lông mỏng, tôi đoán là của người bị giam trước vứt lại. Cửa phòng có 1 cái đèn vàng vàng, bật suốt ngày đêm ko bao giờ tắt.

Cạnh cái giường là 1 cái toilet xí bệt, trên tường bám đầy vết nước tiểu vàng. Mùi khai nồng nặc bốc lên. Dưới sàn nhà lênh láng nước, ko hiểu là nước gì.

Chưa kịp định thần gì thì cánh cửa gỗ đóng sầm sau lưng. Mình rón rén đi tránh những chỗ nước bẩn trên sàn nhà, chui lên góc giường ôm gối ngồi co ro và tiếp tục chờ đợi….

(Còn nữa)

Link gốc : Fb Mai Pham

Chủ đề:
Bạn đang xem danh mục: Tâm sự

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Tin cập nhật
  • Ngôi làng yêu thích nhất của người Pháp năm 2019

    Thị trấn Saint-Vaast la Hougue ở vùng Normandie đã đoạt danh hiệu ‘‘Ngôi làng yêu thích nhất của người Pháp’’ năm 2019, theo bình chọn của khán giả hôm 26/06/2019. Đây là tên của một chương trình truyền hình nổi tiếng, chuyên giới thiệu các danh lam thắng cảnh các vùng miền nước Pháp. Nằm […]

  • Khám phá bí quyết “vàng” để sở hữu vẻ đẹp tự nhiên thuần khiết từ phụ nữ Pháp

    Dù bao nhiêu trào lưu làm đẹp lên ngôi rồi hạ nhiệt, nhưng phong cách đẹp tự nhiên của phụ nữ Pháp luôn là xu hướng không bao giờ lỗi mốt. Sinh ra từ kinh đô thời trang thế giới và sở hữu “gout” làm đẹp từ trong gene, những người phụ nữ Pháp luôn […]

  • Hướng dẫn thủ tục làm visa định cư Pháp

    Nước Pháp được biết đến là cái nôi của văn hóa châu Âu. Đặc biệt quốc gia này còn nổi tiếng với nhiều công trình kiến trúc độc đáo, cảnh quan tuyệt sắc cùng nền kinh tế, giáo dục phát triển vượt bậc. Hồ sơ xin visa định cư Pháp cần những giấy tờ gì? […]