9:45 pm - 30 September, 2018

Hoa hậu Ngọc Hân và kí ức xúc động về nước Pháp của “cô bé không khá giả”

Ngọc Hân chia sẻ hồi ức tuổi thơ xúc động về nước Pháp của “cô bé gia đình không khá giả”, ngỡ chẳng bao giờ có thể “chạm tay vào Paris” để rồi hôm nay, tuy không được học thời trang tại Paris nhưng cô có thể đến Paris nhiều lần một năm, cho cả bố mẹ cùng đi.

Những ngày này, du khách khắp nơi trên thế giới đổ về Thủ đô nước Pháp để tham dự Tuần lễ Thời trang Paris và những sự kiện đặc biệt khác. Tiễn tân Hoa hậu Việt Nam 2018 Tiểu Vy đi Pháp, Hoa hậu Ngọc Hân chia sẻ cùng PV Dân trí những bức hình cô thướt tha áo dài tại kinh đô ánh sáng Paris – nơi lãng mạn, thơ mộng bậc nhất thế giới trong chuyến đi trước đây.

Hoa hậu Ngọc Hân làm “hướng dẫn viên du lịch Hà Nội” cho Tiểu Vy trước khi tân Hoa hậu Việt Nam 2018 lên đường sang Pháp.

Ngọc Hân nói rằng, Paris với cô không chỉ đơn thuần là một điểm đến yêu thích với những chuyến du lịch hay giao lưu văn hoá mà đó còn là hành trình ghi dấu điều kỳ diệu về một giấc mơ thơ bé giờ đã hoá thành sự thật.

“Tôi nhớ lắm cái cảm giác khi cầm trên tay cuốn sách dạy tiếng Pháp đầu tiên với bìa sách in hình tháp Eiffel lộng lẫy, những trang sách đầu tiên với bảo tàng Louvre, Khải hoàn môn tráng lệ, dòng sông Sein thơ mộng…”, Hoa hậu Ngọc Hân chia sẻ.

Và bí mật về những trang nhật kí tuổi thơ được Hoa hậu Ngọc Hân chia sẻ đặc biệt cùng độc giả:

“Bạn có tin vào sức mạnh của những ước mơ?

Tôi tin rằng từ khi còn là những đứa trẻ, mỗi chúng ta đều có trong mình rất nhiều những ước mơ, có người thì mơ ước trở thành kỹ sư, bác sỹ, giáo viên, một nhà ngoại giao… Người khác lại có những ước mơ rất bay bổng như trở thành anh hùng cứu cả thế giới chẳng hạn. Đối với tôi, mọi ước mơ của thuở thơ ấu đều thật đẹp và trong sáng.

Với tâm hồn của một đứa trẻ, mọi thứ đều dễ dàng trở thành những điều diệu kỳ và khiến chúng mơ ước, tôi cũng không là ngoại lệ, thuở bé, đơn giản khi thấy mẹ đứng làm bếp, chế biến những món ăn nóng sốt, tôi cứ trầm trồ khi mẹ có thể biến hình một chú tôm đang xám ngắt trở nên đỏ au, nóng sốt, thơm phức trên đĩa, hay một quả bưởi tròn ung ủng lại có thể trở thành một chú chó bưởi xinh yêu cho tôi và em trai mỗi dịp Trung thu chẳng hạn, và lúc đó tôi mơ ước trở thành đầu bếp, để có thể làm những món ăn diệu kỳ…

Tôi nuôi dưỡng mơ ước ấy cho đến khi xem bộ phim “Cố lên Chiaki”, tôi lại nghĩ: “Ái chà, nghề tiếp viên hàng không này mới thật diệu kỳ, khi mỗi ngày được đi lên chú chim sắt khổng lồ, vi vu khắp mọi nơi….” và ước mơ của tôi lại là trở thành tiếp viên hàng không.

Cho đến khi một lần được cùng mẹ đi chợ vải để chuẩn bị may đồ Tết cho cả nhà, tôi thích thú và hào hứng cùng mẹ chọn những mảnh vải đẹp nhất, mang đến tiệm may đo gần nhà, và đến ngày ra nhận đồ thì tôi tiếp tục nhận ra điều diệu kỳ mới. Đó là từ một mảnh vải nhưng chú thợ may lại có thể biến nó thành một chiếc áo dài thật vừa vặn với mẹ và một chiếc váy xòe điệu đà cùng băng đô thật xinh xắn cho tôi.

Và ước mơ trở thành một cô thợ may đến với tôi từ khi đó. Tôi ước mình có thể “biến hình” những khúc vải trở thành những bộ đồ đẹp đẽ với thật nhiều kiểu dáng khác nhau. Người mẫu đầu tiên của tôi chính là chú gấu misa với những mẫu váy áo được may từ vải vụn xin được.

Sau đó tay nghề may vá của tôi trở nên khá khẩm rất nhanh, khi có thể may được đủ thứ, từ váy đầm theo phong cách Britney Spears, sơ mi, hay trang phục với những phụ trang cầu kỳ của bộ phim đình đám một thời “Hoàn Châu Cách Cách” cũng không thể làm khó tôi.

Thậm chí sau khi đi một đám cưới về tôi hạ quyết tâm “xà xẻo” vải màn và mảnh đăng ten rèm cửa sổ của mẹ, cuộn dây thép mỏng của bố để tạo nên chiếc váy cưới lộng lẫy… Mặc dù sau đó thì hậu quả là một trận đòn nhớ đời, nhưng cũng không làm nguội đi sự vui sướng khi tạo ra chiếc váy cưới đó.

Lớn hơn chút tôi tiếp tục tìm hiểu và biết được Paris chính là kinh đô thời trang của thế giới với những nhà mốt nổi tiếng nhất, và có cả những ngôi trường dạy thiết kế danh tiếng, tôi bắt đầu học tiếng Pháp với một ước mơ cháy bỏng là được đến Paris để học thời trang.

Tôi nhớ lắm cái cảm giác khi cầm trên tay cuốn sách dạy tiếng Pháp đầu tiên với bìa sách in hình tháp Eiffel lộng lẫy, những trang sách đầu tiên với bảo tàng Louvre, Khải hoàn môn tráng lệ, dòng sông Sein thơ mộng…

Nước Pháp lúc đó với tôi thật đẹp đẽ, thơ mộng, và kỳ diệu nhưng cũng thật xa xôi, khó chạm tới… Vì gia đình tôi thì không khá giả mà thời trang và học tại Paris thì luôn là ngành học dành cho “con nhà giàu”.

Lúc ấy, rất nhiều người đã cản bố mẹ tôi khi quyết định cho con gái theo học thứ tiếng khó, chọn một ngành nghề thật viển vông. Nhưng không hiểu sao lúc đó tôi luôn tin rằng, nhất định mình sẽ đến được Paris, nhất định mình sẽ trở thành một nhà thiết kế.

Và ước mơ đó cứ lớn dần lên trong tôi cùng những bước ngoặt của cuộc sống để cho đến ngày hôm nay, tuy không được học thời trang tại Paris nhưng đối với tôi Pháp không còn là ước mơ xa xôi, tôi có thể đến đó nhiều lần trong một năm, cho cả bố mẹ cùng đi.

Và hơn thế nữa được ra mắt những mẫu thiết kế của mình tại chính kinh đô thời trang diệu kỳ này. Cho đến lúc này, tôi thật sự tin vào sức mạnh của những ước mơ, còn bạn thì sao? Kể tôi nghe về những ước mơ và hành trình để chạm tới những điều bạn cho là diệu kỳ nhé.

P/S: Hân cũng mong các bậc làm cha mẹ hãy luôn lắng nghe và tôn trọng giấc mơ của con trẻ, có thể chúng sẽ không trở thành những học trò giỏi nhất, không trở thành những người giàu có nhất, không nổi tiếng nhất, nhưng có ai không mong con mình được hạnh phúc?

Chẳng phải người ta vẫn hay nói: “Hạnh phúc nhất khi được là chính mình và sống với giấc mơ của bản thân mình”?

Phương Nhung/Dantri

Chủ đề:
Bạn đang xem danh mục: Giải trí

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Tin cập nhật