2:58 am - 14 May, 2019

Cô gái Pháp sau 23 năm hạnh phúc trở về Việt Nam tìm mẹ ruột

“Đề tài nghiên cứu” – đó là cách mà Kim Maurier gọi hành trình tìm mẹ ruột mà cô chỉ biết tên qua giấy khai sinh. Không ai khác ngoài mẹ nuôi người Pháp của cô giữ gìn tờ giấy ấy và ủng hộ cô tìm về nguồn gốc.

Kim Maurier về Việt Nam để theo một học kỳ nước ngoài của chương trình trao đổi sinh viên vừa để có thời gian tìm mẹ ruột
NVCC

Tôi hẹn gặp Kim tại một nhà hàng yên tĩnh ở Q.1 (TP.HCM) bởi trong suy nghĩ cũng đôi chút lo lắng, nghĩ đến một không gian phù hợp để đối diện với một cô gái trẻ bị bỏ rơi ngay khi chào đời. Nhưng chính Kim lại rất cởi mở, rất thoải mái khi nói về bản thân, về mẹ nuôi và về chuyện tìm mẹ ruột.

Đi tìm mẹ ruột vì…mẹ nuôi

Nói vậy là có thể hiểu phần nhiều về cuộc đời của cô gái tròn 23 tuổi vào ngày 14.6 này. Có lẽ sẽ là một sinh nhật đặc biệt của Kim với cái tên Việt Nam trong giấy khai sinh là Lương Thị Cúc Mai bởi mẹ nuôi của cô sẽ từ Pháp bay qua Việt Nam đón con gái đã hoàn tất học kỳ ở nước ngoài tại một trường đại học ở TP.HCM.

Chính bà là người đã đưa Kim đến TP.HCM cách nay gần 6 tháng, chuẩn bị cho con gái mọi thứ từ chỗ ăn ở đến đi lại rồi mới yên tâm về nhà ở một thành phố nhỏ chỉ khoảng 170.000 dân ở vùng Rhône-Alpes (Pháp). Bà chiều theo quyết định được cho là khá đột ngột của Kim khi chọn Việt Nam thay vì Ý cho học kỳ đặc biệt này.

“Tôi thành thạo tiếng Ý nên muốn được trải qua một học kỳ ở đó. Tuy nhiên, vào tháng 5 năm ngoái, trường tôi thông báo chương trình hợp tác ở Việt Nam. Ngay lúc đó, cảm giác trong tôi thật lẫn lộn. Nhưng tôi nghĩ đó là cơ hội duy nhất để tôi khám phá Việt Nam trong 6 tháng”, Kim cho biết.

Với Kim, chuyến đi này không phải với tư cách là một du khách như năm 2012 khi cô lần đầu đến Việt Nam du lịch năm 2012. Cô đã cùng mẹ nuôi đi dọc Việt Nam từ vịnh Hạ Long, Hà Nội, Ninh Bình vào Huế, Đà Nẵng, Hội An rồi đồng bằng sông Cửu Long…

Còn lần này, TP.HCM níu chân cô gái trẻ đến 6 tháng. Để học và để… nghiên cứu (như cách dùng từ của Kim) cho một dự án vô cùng lớn của cuộc đời. “Tôi đến Việt Nam để học, để tìm hiểu nơi tôi sinh ra. Gặp mẹ ruột… điều này sẽ giúp tôi trưởng thành về mặt tâm lý và chắc chắn để giải quyết vấn đề của mình – sự tự tin”, Kim tâm sự.

Hành trang cho dự án cuộc đời này là những lời kể của mẹ cô cách đây 23 năm, là một “bộ hồ sơ quý giá” gồm giấy khai sinh, tài liệu lý lịch về trẻ sơ sinh gởi cô nhi viện và biên bản trẻ bỏ rơi. Bắt đầu chỉ như thế, Kim tự nhắc nhở bản thân về những điều khó khăn đợi chờ phía trước, về những rắc rối không thể hình dung được và lớn hơn tất thảy, về một sự thất vọng khó diễn tả bằng lời…

Giấy khai sinh của Kim Maurier
Và hai tờ giấy liên quan đến việc bị bỏ rơi

Mọi việc đều có thể xảy ra. Kim có thể gặp lại mẹ sớm hoặc có thể không bao giờ.

Nói về động lực của mình, Kim cho biết: “Tôi nghĩ cuộc đời tôi là một chuỗi những thử nghiệm và đây là một phần làm nên câu chuyện đời tôi. Trước khi bà tôi qua đời cách đây hơn 8 năm, tôi nghĩ rằng mình chưa đủ khả năng về mặt cảm xúc để thực hiện cuộc nghiên cứu này. Hơn nữa, không thể làm được nếu ở Pháp mà không về Việt Nam. Mỗi lúc một việc”.

Và lúc này chính là lúc để Kim khởi động việc lớn của đời mình. “Lần theo” những ký ức của mẹ, của cái ngày mà mẹ cô, một phụ nữ độc thân không thể mang thai, lặn lội sang Việt Nam bởi thời đó, không phải nước nào cũng cho phép phụ nữ nước người được nhận con nuôi. Người mẹ ấy suốt bao nhiêu năm vẫn giữ gìn để con gái mình được là một cô gái Việt Nam. Bà trang trí nhà cửa với tranh ảnh về Việt Nam. Và đặc biệt, năm nào bà cũng tổ chức ăn mừng đón Tết âm lịch để Kim không quên cô… là ai.

“Cuộc đời tôi bắt đầu với một người bỏ cuộc”

Vạn sự khởi đầu nan, Kim nhớ nằm lòng như vậy. Cô gái người Pháp gốc Việt cũng bắt đầu hành trình của mình từ một khách sạn nhỏ trên đường Cống Quỳnh (Q.1, TP.HCM) – nơi người mẹ Pháp của cô ở hàng tháng trời, chỉ để đợi một đứa bé mà bà mong chờ bấy lâu. Theo lời Kim kể, hầu như ngày nào mẹ cô cũng ra vào Bệnh viện Từ Dũ rồi sự kiên nhẫn của bà cũng được đáp lại.

Kim rất thích món ăn Việt Nam và dùng đũa khá thành thạo

Thật khó mà dùng từ “đền đáp”, nhưng cuộc sống không thiếu những khoảnh khắc buồn mà đẹp. Buồn là bởi một đứa trẻ bị mẹ ruột bỏ rơi ngay khi cất tiếng khóc chào đời. Nhưng vui là bởi một người xa lạ đã mở rộng vòng tay chào đón đứa trẻ ấy.

23 năm sau, Kim tìm đến Bệnh viện Từ Dũ rồi Trung tâm Nuôi dưỡng bảo trợ trẻ em Tam Bình (Q.Thủ Đức) – nơi cô sống một vài ngày trước khi mẹ nuôi hoàn tất thủ tục để đưa sang Pháp với hy vọng có thêm thông tin nhưng mọi thứ liên quan đến lưu trữ đã khép lại sau 10 năm. Kim hiểu. Nên cô gái trẻ tranh thủ hoàn tất sớm học kỳ này trong chương trình thạc sĩ ngành quản lý và marketing để dành nhiều thời gian hơn cho việc tìm kiếm, từ người quen, bạn học đến mạng xã hội.

Kim lớn lên trong vòng tay yêu thương của bà ngoại và mẹ người Pháp
NVCC

Gặp Kim, người viết hiểu được sự nhẫn nại, được bản lĩnh của cô gái 23 tuổi. Không ào ạt cảm xúc khi nói về mẹ nuôi nhưng qua những gì Kim kể, về câu nói “tôi chưa bao giờ thiếu một thứ gì trong cuộc sống của mình và tôi có được tình yêu nhiều hơn bất kỳ thứ gì” mới hiểu được tình cảm cô dành cho mẹ nuôi của mình.

Ngôi nhà của họ ở Pháp là tổ ấm đặc biệt của 3 thế hệ cũng rất đặc biệt, chỉ gồm bà ngoại – mẹ – Kim. Giữa họ – những người phụ nữ là sợi dây kết nối lạ kỳ, gắn chặt họ trong một không gian nhỏ nhưng đầy ắp tình yêu, ngắn như khoảng cách giữa căn nhà và nhà hàng nhỏ (được truyền từ bà ngoại sang mẹ Kim, chỉ mới đóng cửa khi mẹ Kim quyết định nghỉ hưu năm 2016) đối diện nhau qua đường nhưng dài rộng như khoảng cách giữa Việt Nam và Pháp.

Con đường tìm mẹ phía trước còn rất dài và có lẽ mãi mãi sẽ không có điểm dừng. Nhưng Kim trên con đường ấy sẽ tìm cách lấp đi những khoảng trống trong cô. Đó là những câu hỏi còn bỏ lửng… “tôi có anh chị em không, họ có sống hạnh phúc không, họ có biết đến sự tồn tại hay tôi là một đứa con xấu xa mà họ muốn giấu kín”….

Chỉ đến khi nào tìm được câu trả lời thì Kim, một cô gái tự nhận mình không thiếu một thứ gì… ngoại trừ sự tự tin. “Những giai đoạn khó khăn trong cuộc sống, tôi luôn tự chất vất mình bởi tôi chưa đủ tự tin vào bản thân. Bởi cuộc đời tôi bắt đầu bằng một người bỏ cuộc”.

Nhưng trên hết, điều khiến người viết xúc động nhất vẫn là suy nghĩ rất chín chắn của Kim, một cô gái bị mẹ bỏ. Với Kim, chuyện gì trên đời cũng có lý do của nó. Kim nghĩ rằng mẹ ruột cô hành động như thế cũng có lý do của bà.

Theo Thanhnien

Chủ đề:
Bạn đang xem danh mục: Cộng đồng

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Tin cập nhật
  • Ngôi làng yêu thích nhất của người Pháp năm 2019

    Thị trấn Saint-Vaast la Hougue ở vùng Normandie đã đoạt danh hiệu ‘‘Ngôi làng yêu thích nhất của người Pháp’’ năm 2019, theo bình chọn của khán giả hôm 26/06/2019. Đây là tên của một chương trình truyền hình nổi tiếng, chuyên giới thiệu các danh lam thắng cảnh các vùng miền nước Pháp. Nằm […]

  • Khám phá bí quyết “vàng” để sở hữu vẻ đẹp tự nhiên thuần khiết từ phụ nữ Pháp

    Dù bao nhiêu trào lưu làm đẹp lên ngôi rồi hạ nhiệt, nhưng phong cách đẹp tự nhiên của phụ nữ Pháp luôn là xu hướng không bao giờ lỗi mốt. Sinh ra từ kinh đô thời trang thế giới và sở hữu “gout” làm đẹp từ trong gene, những người phụ nữ Pháp luôn […]

  • Hướng dẫn thủ tục làm visa định cư Pháp

    Nước Pháp được biết đến là cái nôi của văn hóa châu Âu. Đặc biệt quốc gia này còn nổi tiếng với nhiều công trình kiến trúc độc đáo, cảnh quan tuyệt sắc cùng nền kinh tế, giáo dục phát triển vượt bậc. Hồ sơ xin visa định cư Pháp cần những giấy tờ gì? […]